Chuyện người mẹ đau lòng vì con xa xứ, mong ngày con về TP.HCM sớm hơn!


Sáng nay, tôi đã được chứng kiến câu chuyện đầy xúc động về chị Trần Thị Thái Huyền, một người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường đã mưu sinh ở TP.HCM suốt hơn 20 năm. Chị Huyền, mặc cho những khó khăn của cuộc sống, vẫn không quên nguyện vọng về quê hương để sống bình yên bên ba mẹ già. Nhưng TP.HCM đã níu chân chị, khiến cho nỗi nhớ quê nhà ngày càng sâu đậm.

Chị Huyền, trong những lời chia sẻ, thổ lộ lý do tại sao bản thân không thể rời xa thành phố nghĩa tình này. Tính cách hào sảng, cởi mở và lạc quan của chị đã khiến tôi cảm thấy ấm lòng và hâm mộ. Chị không quên nhấn mạnh rằng, việc gắn bó với TP.HCM cũng là để tạo điều kiện cho con cái mình có một tương lai tốt đẹp hơn.

Chị Huyền đã chia sẻ về những khó khăn và nỗi buồn trong cuộc sống mưu sinh của mình ở TP.HCM. Nhưng qua những chuyện đó, chị cũng đã học được cách yêu thương và trân trọng những điều nhỏ nhặt, những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị mà thành phố mang lại.

Với chị Huyền, TP.HCM không chỉ là nơi làm việc, mà còn là một phần của cuộc sống, là quê hương thứ hai. Câu chuyện của chị đã khiến tôi nhớ đến ý nghĩa của việc gắn bó với nơi mình đang sống, và kiến thức về sự kiện này đã thay đổi cách nhìn của tôi về thành phố này.

#TPHCM #ThươngYêu #MưuSinh #CuộcSống #GiaĐình #BìnhYên #HàoSảng #LạcQuan #YêuThương

Kể về cái ngày đầu tiên đặt chân lên TP.HCM, chị Trần Thị Thái Huyền (44 tuổi, quê Quảng Trị) đã từng mơ một ngày nào đó sẽ kiếm được số vốn rồi về quê sống bình yên cùng ba mẹ già. Nhưng thành phố nghĩa tình này, đã níu chân chị ở lại, dù đời công nhân sớm tối chỉ loanh quanh trong 4 bức tường.

Dằn vặt vì thấy mình bất hiếu

Tôi thường nghe chuyện về những người công nhân sống ở TP.HCM, có người nhiều năm chưa một lần về quê do không có điều kiện, cũng có người bị đồn bỏ đi biệt xứ.

Ghé xóm trọ nhỏ trên đường Tân Thới Nhất 1 (Q.12) vào một trưa cuối tuần, tôi gặp chị Huyền đang loay hoay nấu cơm. Bỗng ở phòng đối diện có tiếng gọi lớn: “Chị ơi, mẹ gọi”. Người phụ nữ ấy lật đật chạy sang, 2 tay lau vội mồ hôi trên trán rồi nhoẻn miệng cười tươi, nói: “Mẹ à, khỏe chưa đó? Chị em con chuẩn bị ăn cơm đây”.

Chị Thái Huyền đã mưu sinh ở TP.HCM hơn 20 năm

Chị Thái Huyền đã mưu sinh ở TP.HCM hơn 20 năm

Chị Thái Huyền vào TP.HCM mưu sinh từ năm 14 tuổi, ít lâu sau thì em gái Trần Thị Thái Hòa (40 tuổi) cũng theo chị vào đây. Trước khi làm công nhân, chị Huyền từng làm giúp việc, vú em, bưng bê tại nhiều cửa hàng, tích góp được một số tiền mới đi học nghề rồi sau đó xin vào một công ty may mặc để làm.

Nhiều năm qua, chị luôn sống trong nỗi nhớ thương ba mẹ, cũng không ít lần tự dằn vặt mình là một đứa con gái bất hiếu. Miệng đời chua cay, một nhà có đến 2 người con đi TP.HCM nên ba mẹ ở quê bị đồn thổi là “cay nghiệt quá mức nên con bỏ nhà mà đi”.

Mỗi khi nhớ nhà, chị lại mang ngắm bức hình của ba mẹ ở quê, đó cũng là động lực để chị cố gắng trong cuộc sống

Mỗi khi nhớ nhà, chị Thái Huyền lại ngắm bức hình của ba mẹ ở quê, đó cũng là động lực để chị cố gắng trong cuộc sống

“Tha phương hơn 20 năm, tôi thấy mình có lỗi với ba mẹ nhiều lắm. Họ già rồi, mong được gần con gần cái, lúc nào gọi điện cũng hỏi tôi có tính về quê không. Bà con làng xóm cũng mỗi người một câu góp vào khuyên răn nhưng thật tâm mà nói tôi không có ý định về quê ở hẳn”, chị Huyền bộc bạch.

Hỏi tại sao thì chị cười xòa, nói rằng sống ở TP.HCM lâu rồi nên quen. Chị làm công nhân nhiều năm, giờ bảo tìm việc khác rồi bắt đầu lại từ đầu thì khó lắm. Vả lại, chị cũng đã gắn bó với TP.HCM gần nửa đời người, không thể nói bỏ là bỏ được.

Chị Hòa (bên trái) cũng đã vào TP.HCM sống với chị gái nhiều năm

Chị Hòa (bên trái) cũng đã vào TP.HCM sống với chị gái nhiều năm

Mỗi lần nghe ba mẹ ốm đau, chị Huyền cũng đứt ruột đứt gan, nhiều đêm tỉnh giấc, mở cửa ra ngoài hiên ngồi khóc một mình. 

“Nhà có 2 chị em gái đều đi làm xa quê, ba mẹ tôi cũng buồn tủi nhiều. Họ cũng biết chúng tôi xem trọng TP.HCM như thế nào, dễ dàng gì mà từ bỏ một thứ đã gắn bó với mình rất lâu. Năm ngoái tôi đón ba mẹ vào chơi, họ cũng thích TP.HCM dữ lắm, đi đâu cũng thấy đẹp, thấy lạ”, chị Hòa lau nước mắt cho chị gái, tâm sự.

“Thương TP.HCM để đâu cho hết”

Ở TP.HCM, chị đã gặp chồng là anh Nguyễn Văn Anh (47 tuổi), cùng anh yêu thương rồi xây dựng tổ ấm. Chị Huyền tự hào kể lại, ngày xưa khi chị làm đám cưới, chị đã dùng hết số tiền tiết kiệm để chụp một bộ ảnh ở nhà thờ Đức Bà, có cả đàn bồ câu. Vì đó là hình ảnh đẹp nhất của cái thành phố nghĩa tình này trong mắt chị. Chứng kiến không ít sự thay đổi của nơi đây, chị ngày càng thương và xem như quê hương thứ hai.

Hình cưới của chị Huyền và chồng được chụp tại TP.HCM, chị cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua

Hình cưới của chị Huyền và chồng được chụp tại TP.HCM, chị cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua

“Những sự kiện quan trọng trong đời tôi đều gắn liền với TP.HCM, nhìn đâu cũng thấy thương, thấy nhớ. Sống ở đây, khó mà buồn được. Buổi tối tan làm thấy đường xá nhộn nhịp, nhai bịch bánh tráng trộn hay ăn tô hủ tiếu gõ, bao mệt mỏi đều tan biến liền”, chị Huyền cho hay.

Chị Huyền kể với tôi, năm 2009, chị có cùng chồng về quê, định bụng sẽ sinh con rồi sống yên ổn đến già. Nhưng nỗi nhớ TP.HCM cứ quay quắt, chị đành chờ con cứng cáp rồi khăn gói vào lại, “tái hợp” với thành phố này.

Hiện tại chị Huyền đang làm công nhân tại một xí nghiệp may mặc ở TP.HCM

Hiện tại chị Huyền đang làm công nhân tại một xí nghiệp may mặc ở TP.HCM

“Tôi không sinh ra ở TP.HCM nhưng lại lớn lên, trưởng thành nhờ sự bao dung của con người chốn thị thành. Khi tôi đói khát, cũng được bà chủ trọ san sẻ chén cơm nóng. Khi đi làm bị ngất xỉu vì kiệt sức, cũng là nhờ chị em đồng nghiệp xoa dầu, cạo gió. Ngày tôi biết tin mình có thai sau nhiều năm mong con, cũng là được người TP.HCM ôm lấy chúc mừng…”, chị Huyền nghẹn ngào.

Tuy đời sống công nhân quanh quẩn chỉ có công ty và căn phòng trọ nhỏ xíu nhưng chị Huyền vẫn hạnh phúc và thỏa mãn. Chọn gắn bó với mảnh đất này cũng là khi chị phải đánh đổi nhiều thứ.

Góc phòng trọ chật hẹp, dán đầy giấy khen của con gái chị Huyền

Góc phòng trọ chật hẹp, dán đầy giấy khen của con gái chị Huyền

“Vợ chồng tôi đã quyết định sẽ ở lại đây lâu dài, chờ con gái lớn lên, cho nó học hành, phát triển trong một môi trường năng động, cởi mở. Tôi mong con sẽ có cuộc đời tươi sáng, không chịu cảnh làm thuê, làm mướn vất vả như vợ chồng tôi. Ở thành phố lớn, con cũng sẽ được hưởng những điều tốt đẹp nhất”, anh Nguyễn Văn Anh (chồng chị Huyền) nói.

Ở càng lâu, càng giống người TP.HCM

Nhớ khi mới đến TP.HCM tìm việc, chị Huyền từng bị móc túi ở bến xe, lúc đó chị hoang mang và phải nhịn đói gần 2 ngày trời.

“Giờ nhớ lại, tôi thấy mình như siêu nhân. Thân con gái một mình đi tha phương, giọng miền Trung đặc sệt khiến người nghe chữ được, chữ mất. Hồi đó thấy mảnh đất này đáng ghét, có gì đâu mà ở. Nhưng gắn bó lâu rồi, tự nhiên thấy cũng dễ thương. Móc túi, cướp giật đã ít hơn hẳn”, chị Huyền tay phe phẩy chiếc quạt giấy, cười nói.

Giờ đây, khẩu vị ăn uống, giọng nói của chị Huyền cũng đã thay đổi nhiều. Tôi thấy chị giống hệt như một người TP.HCM chính hiệu, rất hào sảng, cởi mở và lạc quan. Chị nói với tôi: “Cưng mà ở đây ít năm nữa, chắc cũng thương nơi này như chị hà”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *